Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Xu hướng Tọa đàm khoa học về nhà thơ Bùi Giáng.

Hoàng Bích Ngọc. Nhắc đến ông, người ta thường nhớ đến ông Sáu Giáng điên làm thơ hay đến ngỡ ngàng, một hậu sinh nối tiếp truyền thống thơ lục bát của Nguyễn Du mà ít ai bì kịp. Nhà thơ Trần Từ Duy, bạn thân của Bùi Giáng tâm tư: “Chúng tôi chơi với nhau từ lâu nhưng tôi chẳng biết gọi Bùi Giáng là gì. Chỉ biết ông đi đâu, làm gì cũng trở nên giai thoại. Có những người cả đời không có một giai thoại nào nhưng cũng có người như Bùi Giáng, giai thoại là cái gì đó truyền từ người này sang người kia và bay đi mãi”.

Bởi ở thi sĩ, cái chất thơ trong hồn thơ đầy tính ma mị, siêu thực và nhiều lúc khó lí giải.

Có người đã nhận xét: “thi sĩ Bùi Giáng có thừa một con mắt” nên ông đã bao quát những tĩnh động xung quanh vào từng câu thơ trong những trang viết của mình. Có người say thơ ông, có người bảo ông bị điên vì chả hiểu ông nói gì? Nhà nghiên cứu, phê bình văn học Nhật Chiêu san sẻ trong buổi tọa đàm: “ Buổi tọa đàm giúp chúng ta tránh khỏi sự ngộ nhận về Bùi Giáng hoàn toàn điên nhưng thật ra ông chỉ bị tâm thần phân lập – một dạng điên rất nhẹ, đó là dạng điên đẻ ra chữ nghĩa, đẻ ra thơ ca giống như Hondelin, Hàn Mặc Tử.

NSND xoàn xúc động nói: “Tôi chỉ là một xoàn thông thường, không dám nhận là bóng hồng trong giai thoại của Bùi Giáng nhưng tôi đam mê thơ ca ông”. Cái điên hàng ngày là phá phách, cái điên của Bùi Giáng là sáng tạo trong thơ ca, nổi trội nhất là tập thơ Mưa nguồn gây được tiếng vang lớn”.

Buổi tọa đàm chấm dứt để lại nhiều dư vị trong lòng bạn đọc cũng như những người nhiệt huyết nghiên cứu về thơ Bùi Giáng. Cái triết lí, hồn nhiên quy chiếu vào nghệ thuật, nội dung thơ Bùi Giáng. Nó không phải là cái “điên” mà người ta vẫn dùng hàng ngày. Người ta thường gọi ông là trí giả, hiền giả chứ chưa nghe ai gọi là học giả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét