Một ngày cuối tuần tôi kết thúc công việc của mình vào cái giờ "khá muộn"
Và tôi chợt hiểu lại một gánh nặng mưu sinh. Khi tận mắt chứng kiến mới thấy được sống chưa bao giờ là dễ và để sống tốt, sống có trách nhiệm với mọi người lại càng khó hơn. ". Thế rồi, một tai nạn bất thần đã vĩnh viễn cướp đi người chú của tôi, chú bị tai nạn cần lao khi đang thi công cho một tòa nhà cao tầng.
Ngồi chờ xe bus, trong lòng tôi bề bộn với bao suy nghĩ chẳng thể gọi thành tên. 11 giờ đêm, trời se se lạnh, vẫn xuất hiện những dáng người nhỏ bé, liêu xiêu bên chiếc xe đạp cũ và miệng không ngớt rao "Ai bánh giò đi. Đó đây, xung quanh chúng ta có biết bao con người phải lo toan, phải làm những công việc khác nhau chỉ để lo gánh nặng mưu sinh. Đi dọc con đường về nhà biết bao cảnh tượng khiến một cô sinh viên như tôi phải nghĩ suy, phải trăn trở và trái tim có lúc thắt lại.
Chia sẻ và thông cảm với những mảnh đời bất hạnh, với những căn số nghiệt ngã để cuộc sống bớt nhọc nhằn. Tôi bỗng thấy nghẹt thở khi nghĩ tới người chú đã khuất.
Thế nhưng, dòng suy nghĩ ấy của tôi chợt khựng lại khi thấy gần đó mấy anh, mấy chị lao công đang tranh thủ nhai ngấu nghiến một cái bắp ngô. Hãy cười và bước thật tự tin để đi tới tận chung cục. Chú ấy cũng là một thợ xây, để có được miếng cơm manh áo cho những đứa con dại nên dù trời có nắng 40 độ hay mưa phùn gió bấc chú vẫn mê mải với công việc.
Cũng lại một gánh nặng mưu sinh. Thế mà có những tên lòng lang dạ thú lợi dụng hoàn cảnh ấy mà đang tâm cướp những chiếc xe vốn là “mạng sống” của cả gia đình những người xe ôm, thậm chí chúng còn đang tâm ra tay giết hại họ.
Đi thêm vài bước, bên lề đường những xe rác xếp dài nối đuôi nhau với đầy đủ các loại mùi hỗn tạp. Đi tới gần một công trường đang thi công đúng vào giờ công nhân tan ca làm đêm.
Tôi thật chẳng hiểu cùng những kiếp người lầm than trong tầng lớp sao mỗi người không biết thông cảm cho số mệnh của nhau mà còn ra tay sát hại nhau.
Tôi rất thích cái cảm giác ngồi nhìn dòng người chen nhau lên chuyến xe bus rút cuộc của một ngày, thích cái cảm giác thơ thẩn dọc con đường thân thuộc về nhà trong hương hoa sữa thơm nồng, thích cái cảm giác nghĩ suy vẩn vơ về sự ngắn ngủi của kiếp người và sự nghiệt ngã của mạng.
Nhọc nhằn gánh nặng mưu sinh. Cuộc đời là một chặng đường dài để đi có những bước thật thẳng và thật dễ đi nhưng cũng có những bước đường thật ghập ghềnh, vòng quanh. Đối với họ đâu đâu cũng có thể là nhà, đói thì ăn tạm mẩu bánh mì, mệt thì gục bên chiếc xe được coi là "cần câu cơm" để ngủ. "Mưu sinh" chỉ hai từ thôi nhưng kèm theo đó người ta phải đổ sao mồ hôi, nước mắt và có khi đánh đổi bằng cả mạng sống của mình nữa.
Tôi giật mình chợt nhận ra cuộc thế cũng chẳng dài lắm nhưng sao có biết bao mảnh đời bất hạnh, bao kiếp người đêm ngày làm việc quần quật mà vẫn chẳng đủ nuôi gia đình, lo miếng cơm manh áo cho lũ con nhỏ. Chỉ cần có khách là họ đi chẳng kể nơi khách muốn đến là hang cùng ngõ hẹp hay rừng sâu núi thẳm.
Cuộc sống thật là muôn màu muôn vẻ, mỗi người một số mệnh khác nhau. Lòng tôi tự hỏi sao khuya rồi mà họ vẫn chưa trở về nhà? Nhưng lại chợt nghĩ sao họ có thể về khi bánh chưa bán hết, chưa bảo đảm bữa cơm tương lai cho lũ con dại ở nhà.
Các chú, các bác thợ nề áo xống lấm lem, mày mặt "được" phủ một lớp bụi của sơn, của cát, của đất nơi công trường. Phải nhói đau. Có lẽ hãy học cách trân trọng những gì mình đang có. Tôi chợt thấy thương họ quá, cũng là một nghề trong từng lớp, vì gánh nặng mưu sinh mà phải dãi gió dầm sương, đi khắp mọi nẻo đường và chẳng có khái niệm đêm hay ngày. Nguyễn Thị Thanh Lớp GK61, Khoa Ngữ Văn, Đại học Sư phạm Hà Nội.
Đó là những cô, những bác bán bánh giò đêm khuya. Tôi nhận ra ai đi qua cũng sẽ đi nhanh hơn để không phải ngửi cái mùi đặc trưng mà chỉ "rác" mới có ấy và tôi cũng chẳng ngoại lệ. Có lẽ trong lúc chờ xe rác tới họ tranh thủ ăn để chống lại cơn đói và có sức làm việc tiếp.
Bên bến xe bus gần nhà, mấy chú xe ôm hết lời mời gọi, nề. Ven đường, bác bán trà đá với khuân mặt khắc khổ, mái tóc đã bạc đi vì sương gió vẫn chưa dọn hàng. Có nhẽ, bác vẫn mong có một vài khách đi chơi khuya về uống giúp bác một đôi cốc trà đá để bác có thêm thu nhập mai sau gửi về quê cho lũ con nheo nhóc bớt đói.
Và tôi chợt hiểu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét