Rồi mang đồ đạc ra phòng khách đưa cho người nhà của anh ta đang ngồi đợi tại đây
Về trụ sở được chúng tôi tâm tính rất kỹ nên L. Vào toilet và đứng bên ngoài chờ. Và đó không ai khác ngoài L. - Tôi sẽ thức với anh đêm nay, sáng mai “nhập kho” hết chạy nhé - tôi nghiêm khắc.
Chuồn mất tiêu. Trở tay không kịp, bởi thế lực lượng TS chúng tôi thu giữ ngay trong chiếc ví của L. Ngồi đối diện với tôi, L. Có bàn tay rất dẻo nên khi tra còng vào cổ tay thường nhật như đối tượng khác thì chắc chắn không thể rút ra được, nhưng đối với L.
Chóng vánh hòa vào bóng đêm tiến về đường Pasteur. 3 tờ giấy bạc, mỗi tờ mệnh giá 100USD. Tôi nắm khá rõ về nhân thân, hoàn cảnh gia đình và quá cố đầy xấu số của Trần Đức L.
Và mở còng để anh ta ăn tối. Tìm lối thoát theo con đường cũ và đúng như nhận định, L. Thế là sau gần một ngày, một đêm, 4 lần trốn chạy đều không thoát nhưng tôi biết nếu còn điều kiện thì L. Nghe tiếng xe máy, bóng người tấp vào con kiệt cụt. Lát sau anh ta kêu đau, tôi đành phải nới vòng còng để anh ta được thoải mái và phải trực tiếp ngồi canh phòng chờ các TS đi thu tang vật trở về.
, Việc thu được USD trong túi anh ta thì chẳng mấy khó khăn để anh ta phải rỉ răng khai nhận hành vi. Ôm bụng, nhăn mặt kêu đau rồi xin ra nhà vệ sinh. Tôi trực tiếp lấy lời khai L. Xài toàn tiền đô, tôi đề xuất chỉ huy đơn vị cho triệu tập L. Tôi đặt tô cơm của gia đình vừa mới mang tới trước mặt L. Cứ cúi gằm mặt vẻ lì lợm, tôi vẫn lặng im không hỏi anh ta câu nào về cách mở còng mà tự mình phải nghiên cứu, đáp cách tháo còng của L.
Khi trở lại phòng làm việc, tôi không tin vào mắt mình, bởi chiếc còng treo lơ lửng trên khung cửa sắt, còn L. Đêm chuyển dần về sáng, phường phố chìm trong giấc ngủ đêm đông, lúc này các TS đi thu hồi tang vật mới lục tục kéo về. Lần này, chiếc còng số 8 không còn chỏng chơ “cô đơn” như hai lần trước mà anh ta bẻ gãy thanh sắt mang nó đi luôn.
Tôi đoán lần này L. Tôi dẫn L. Phân lẻ ra cất mỗi nơi một ít tại nhà mình. Nhảy tường rào chạy theo hướng đường Nguyễn Chí Thanh nên truy theo hướng này. Đợi L. , Một đối tượng hình sự có nhiều tờ tiền đô, tiêu thoải mái”. Sẽ đấu đào tẩu để lẩn tránh bổn phận hình sự do mình gây ra, vì đó là thực chất của tội nhân. Thái Mỹ. Dưới ánh điện đường lờ nhờ, từ xa, tổ TS chúng tôi thấy lấp ló phía trước có bóng người liền tăng ga phóng lên.
, Các khớp bàn tay rất mềm nên anh ta dùng bàn tay kia bóp bàn tay bị còng để bó nhỏ diện tích bàn tay và rút ra khỏi chiếc còng.
Sẽ trốn theo đường Yên Bái nên phóng xe theo hướng này và tóm được anh ta khi vừa định lủi vào một con hẻm nhỏ. Về quá trình thực hành vụ trộm tiền, còn các TS khác đi thu hồi số tiền còn lại mà L. Khoảng 30 phút sau, tôi quay về phòng thì L.
Đợi hơi lâu, tôi gọi nhưng không nghe L. Tôi hoảng hốt lận vội khẩu súng ngắn vào người và đoán L. Để làm rõ. Nhận định L. - Dạ, em chạy ba lần rồi anh đều bắt lại được, em không dám nữa đâu - L. Tranh thủ thời kì, tôi hỏi một số vấn đề về hành vi phạm tội của L.
Rồi quay lại phòng. Nên sau khi xác minh biết kiên cố L. Ngay, vì kẻ gian đã phá khóa, đột nhập phòng ngủ của một người đi lao động ở Tiệp Khắc mới về để trộm USD, vụ việc mà tôi đang vào cuộc. Lại “gửi” chiếc còng số 8 cho tôi để thoát ra ngoài. Sẽ không trốn theo hai con đường như trước mà sẽ chạy theo hướng khác nên tôi phóng xe theo đường Pasteur rồi cũng tóm được anh ta lúc gần tới sân vận động Chi Lăng.
Biến mất từ lúc nào. Rít xong hơi thuốc chung cục, tôi lại khóa tay L. Dẫn về tiếp kiến còng tay lại rồi qua phòng bên làm việc với một số đối tượng liên tưởng đến các vụ án khác vì cùng một thời gian án xảy ra nhiều, lực lượng TS được tung xuống địa bàn, chỉ ít TS trực trụ sở xét hỏi đối tượng.
Lần này tôi đoán L. Hòa Thuận vừa xong thì tôi được cơ sở cung cấp nguồn tin rất quan trọng: “Trần Đức L.
Trả lời. Phòng làm việc lại rộn ràng tiếng nói cười. Tiến hành thực nghiệm thấy đúng như vậy nên lần này tôi cảnh giác, bóp còng chặt hơn vào cổ tay L. Thế là tôi chú ý đến Trần Đức L. Còn nhớ, hồi đó tôi là TS của Đội CSHS CATP Đà Nẵng (cũ). Qua vụ án này, tôi càng hiểu việc tranh đấu với tội nhân rất cần sự phán đoán, nhận định xuất hành từ thực tiễn, khách quan, có căn cứ về tâm lý tầng lớp để mở hướng điều tra.
Thì ra L. Công tác “điệu” L. Đối với L. Cơ quan CSĐT CATP Đà Nẵng lấy lời khai "siêu trộm" Đặng Ngọc Tân. Vào một buổi sáng cuối đông gió rít từng cơn giá lạnh, sau khi khám nghiệm hiện trường một vụ đánh cắp tài sản tại P. Để đi ăn trưa. Đang nằm dài trên ghế, bỗng L. Nghĩ tôi sẽ không truy theo đường Pasteur nữa mà sẽ tìm anh ta theo hướng khác nên L. Nhìn tôi nhi nhí vẻ thành thật.
Bóng đêm bắt đầu trùm kín phố, mưa rắc nhẹ, đường phố lạnh lẽo nên ít người qua lại. Tôi đạp cửa xông vào mới phát hiện ngói bên trên bị túa, L.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét