Chỉ có một tuần mặc cả nhà tôi trùm trong không khí buồn đau
Bố mẹ tôi đau lòng nhìn đứa con gái bé bỏng của mình mà không làm gì giúp con được. Hối hả chuẩn bị trong hai tuần, chỉ chờ ngày em lên xe hoa mà thôi. Bác mẹ tôi là tía nên chăm sóc cho hai chị em tôi lắm. Rốt cục thì cũng mọi chuyện cũng đã ổn thỏa, em hạnh phúc thì cả nhà tôi ai cũng yên tâm. Mặt như hóa tượng.
Em muốn nhìn cho rõ, em chẳng thể tin được. Nhìn em nô nức chọn thiệp mời, chọn lọc váy cưới, sắm sửa đồ dùng, tôi thấy vui cho em. Em tôi tiến lại gần không nói không rằng, dơ tay tát bốp vào gương mặt của tên Sở Khanh và lểu đểu chạy đi. Cuộc họp gia đình nguy cấp được tiến hành.
Càng tránh xa thành phố này càng tốt, vì nó gợi cho em những ký ức khổ đau không nguôi.
Tới năm cuối, em báo tin, do bận học nên ít về nhà hơn. Có chuyện gì kinh khủng đã xẩy ra, ai gọi điện cho em? Em lặng im sau xe tôi, vẫn lẩy bẩy run. Sợ em nghĩ quẩn làm dại, cả nhà tôi luôn phải bố trí người để mắt đến em. Ảnh cưới chụp xong, thiệp mời đã phát, cỗ nhà hàng cũng đã đặt. Tôi nhìn em thảng thốt. Dù rằng là con gái nhưng suốt ngày chúng tôi chỉ biết ăn rồi học, không mấy khi phải làm việc trong nhà.
Thỉnh thoảng tôi lại xung phong ra Hà Nội công tác để thăm em vì thương em đơn côi, sợ em tủi thân. Bỗng dưng hôm đó em có điện thoại. Tôi kéo tay em về nhưng nhất thiết em đòi ngồi lại. Ba má muốn chị em tôi học hành đàng hoàng, cho bằng bạn bằng bè.
Mọi kế hoạch cho ngày mai chờ mong giờ đã đổ vỡ hết.
Em một mực ngồi chờ ở dưới quầy lễ tân. Em tôi với những nao nức, đợi chờ ngày cưới giờ lại nước mắt không ngừng tuôn rơi. Một lúc sau em gọi tôi lên nhờ “chị đi cùng em một lúc”. Một ngày, có bạn bố vê quê chơi, sẵn xe bố nhảy ra Hà Nội thăm con gái.
Dù hết mùa du lịch, chúng tôi cũng phải đặt một tour đi chơi cả nhà cho em đỡ buồn. Còn mẹ thì nước mắt ngắn dài, sùi sụt suốt ngày, kêu con dại cái mang. Thế là mọi chuyện cũng thu xếp xong. Nghe điện thoại xong, em gấp lên phòng. Ra trường, em quyết định ở lại Hà Nội cùng người tình, từ một chỗ làm ngon ở quê mà Bố mẹ tôi nhắm nhót trước khi ra trường.
Con gái đang vừa nấu nướng vừa trêu đùa với cậu con trai đang cởi trần nằm trên giường. Rồi đám cưới cũng đã định ngày. Đến bao giờ những nổi đau này có thể đóng sẹo liền da, để em tôi bình tâm trở lại. Bạn trai em cấp gọi điện báo Bố mẹ sang nhà tôi để thưa chuyện. Tuy nhiên, gia đình tôi không biết được là năm nay em đã chuyển về ở cùng với một anh bạn cùng quê, ra trường ở lại Hà Nội.
Ngày em ra Hà Nội nhập học thì tôi đã về quê làm việc. Theo địa chỉ em đưa, tôi dừng xe ở trước cửa khách sạn. Ngày trước khi em về hè Thỉnh thoảng anh ấy cũng tới thăm em. Cha mẹ tôi làm nghề giáo nên chẳng thể để mọi chuyện bung bét ra được.
Nằm liệt giường gần một tuần, em xanh mét vàng vọt hẳn đi. Từ bé được bác mẹ nuông chiều nên cuộc sống tự lập ở đô thị xa lạ và rộng lớn này làm em choáng ngợp. Em cố định đòi hủy hôn. Rồi thì cũng gần qua mấy niên học đại học. Đứng trước cửa phòng trọ của em mà bố sững người không dám tin vào mắt mình. Rồi thì em rể mai sau của tôi cũng bước xuống, gương mặt vẫn còn vương nét khoái lạc, tay dắt một cô gái trẻ sành điệu.
Quyết định của cả hai gia đình là cưới nhanh, cưới gấp không thì có bầu ra đấy mà sượng mặt. Trước khi chạy theo em, tôi cũng không quên ném cho hắn cái nhìn khinh bỉ.
Em mỏng manh như cây non trước mùa bão lũ. Dù đi chơi, dù gắng gượng cười, nhưng đôi mắt đó, nụ cười đó không còn là của em tôi nữa. Tôi mơ hồ thấy một sự thật phũ phàng đang xẩy ra. Sau khi phát hiện em ở chung với bạn trai, bố tôi đã già đi rất nhiều. Cha mẹ tôi cũng dần yên tâm vì em cũng có tới 3 niên học ở Hà Nội rồi. Nhìn em hồn nhiên chuyện trò, Bố mẹ tôi cũng không để tâm lắm.
Em khai báo là đã ở cùng nhau được gần một năm nay, ra trường chúng con nhất định sẽ cưới nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét