Bà hỏi nhuận ảnh
Vì chủ đề bài viết “Ngày thường của một vị tướng” của phóng viên Huy Đức mà không có ảnh minh họa thì vừa không sinh động, vừa không hoàn thành nhiệm vụ. Bà đã phỏng vấn Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Hà Nội và đi tìm ảnh ngày thường của ông để minh họa cho bài viết. 20 năm qua, tôi giữ giàng những bức ảnh này như một kỷ vật nghề báo và cứ tiếc mãi sao hôm đó không chụp nhiều nữa
000 VND/ảnh. Bà đã tìm khắp các báo ở Hà Nội và rốt cục đã tìm tới Báo Tuổi Trẻ. Trong những ngày qua, đây là một trong những bức ảnh được cư dân mạng chia sẻ nhiều nhất. Ngờ đâu, chỉ 3 phút sau bà đã quay lại xin đổi ảnh, cứ sắp 6 ảnh cạnh nhau rồi so qua đổi lại
Nụ cười trìu mến đôn hậu của một người ông. Cầm lòng không được, tôi biếu bà luôn 3 ảnh còn lại. Ông không giải đáp mà chỉ cười… Vị Đại tá thư ký của ông thầm thào vào tai tôi: “Đại tướng không thích mặc thường phục chụp ảnh…” Nghe Đại tá nói mà lòng tôi như chùng xuống bởi được vào đây thật không dễ chút nào.
Tháng 5 - 1994 tôi cùng phóng viên Huy Đức đấu gặp Đại tướng tại một cứ Hải Quân ở cảng Ba Son nhưng ngồi phỏng vấn trong nhà ánh sáng quá yếu, lại chỉ có phim ISO 100 nên ảnh không có thần khi chụp flash, nhưng dù sao đó là những kỷ niệm quí giá nhất trong trong đời làm báo của tôi
Bởi trước đó nhờ đồng nghiệp Tiến Dũng báo Tuổi Trẻ đã thông báo chuyện nhuận ảnh khi bàn thảo với đồng nghiệp nước ngoài, chứ nếu không, tôi chỉ lấy vài USD cho vui, vì lúc đó nhuận ảnh ở các báo trong nước chỉ 50. Thấy tôi nằn nì quá, ông vẹo vọ và bảo tôi phải tìm cách… chụp lén từ xa, hy vọng… sắp đến giờ Đại tướng xuống đọc sách dưới sân vườn nhà.
Sau nhiều lần tìm các mối quan hệ để tiếp cận chụp ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp song vẫn không thành, tôi không sờn lòng mà quyết chờ… Thật may, Trung tá Lê Đức Sảo – lúc đó đang là phóng viên của báo Quân đội dân chúng (cộng tác khắn khít với Báo tuổi xanh) đã đưa được chúng tôi qua ba vòng gác để gặp được Đại tướng.
May mắn đã đến với tôi khi ông cười thật hồn nhiên vui đùa với đứa cháu trai
Chúng tôi ngồi chờ trong phòng khách với tâm cảnh hồi hộp… Rồi Đại tướng xuất hiện, rất nghiêm trang với bộ quân phục cùng quân hàm, quân hiệu trên vai… Tôi xin phép được chụp Đại tướng trong trang phục thường nhật. (Từ trái sang) Đại tá trợ lý Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Nhà báo Huy Đức, tác giả Duy Anh.
Nhiếp ảnh gia Duy Anh, người 20 năm trước có may mắn chụp bộ ảnh đó đã chia sẻ câu chuyện 3 lần vinh hạnh được gặp gỡ, nói chuyện, chụp ảnh cho Đại tướng, người anh hùng dân tộc, vị tướng huyền thoại nhưng lại rất bình dị giữa đời thường. Chúng tôi xin gửi đến độc giả vơ câu chuyện cảm động của nhiếp ảnh gia Duy Anh
Tự chụp mình với Đại tướng bằng ống kính fish eye Tháng 11/1993, tôi có chuyến công tác dài ngày ở Hà Nội với nhiệm vụ duy nhất: chụp ảnh “Ngày thường của một đại tướng” mà Báo tuổi xanh giao. Bà lấy 3 ảnh và nhờ tôi viết biên nhận, cầm 300 USD trong tay mà cứ ngơ ngẩn. Tôi thầm nghĩ hình ảnh Đại tướng cười nhân từ bên đứa cháu, hay thanh tú ngồi đọc sách bên vườn cây được phổ biến ra thế giới là điều tốt đẹp cho tổ quốc yêu hòa bình của tôi … Bà cứ cầm lấy tay tôi cảm ơn rối rít… có nhẽ đây cũng là nhuận ảnh lớn nhất nghề báo của tôi, nhưng quan yếu hơn cả là tôi đã ghi lại được những phút chốc đời thường rất thật nhất của một vị tướng tài ba của thời đại.
Tôi xuống vườn cây, lắp ống kính tele và vào vị trí ngồi chờ theo lời chỉ dẫn của vị Đại tá thư ký nồng nhiệt ấy… Hồi hộp chờ, rồi hơn 20 phút sau, Đại tướng không xuống vườn mà ra đứng ở ban công trong chiếc áo len ngắn tay
Một phút chốc Có lẽ khó có thể tìm lại được, Tôi quyết định bước ra vì biết ông đang vui và chắc chắn một vị tướng cao minh như ông không bao giờ cố chấp, để ý chuyện này… Và tôi đã tìm được cơ hội vô tiền khoáng hậu để tiếp chuyện ghi lại những giây phút thông thường của một vị danh tướng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong Hội Báo Xuân 1992 tại Hà Nội Tháng 12- 1992 tôi ra Hà Nội nhận giải ảnh báo chí toàn quốc của Hội Nhà Báo Việt Nam và được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại đây.
Bức ảnh ý nghĩa này được nhiếp ảnh gia Duy Anh chụp được một cách ngẫu nhiên, khi cậu bé Thành Trung, cháu nội Đại tướng đang thơm vào má ông. Hầu như ai cũng ào đến để xin được nắm tay ông, máy ảnh thời đó còn hiếm hoi nên tôi rất được mọi người nhờ chụp giúp… Không bỏ lỡ dịp, tôi chụp Đại tướng với mọi người và cũng không quên xin chụp chung với ông
Chẳng thể bỏ lỡ dịp này, tôi ra công thuyết phục vị Đại tá. Tôi cho biết 100 USD cho mỗi ảnh. Những ngày gần đây, bộ ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp giữa đời thường đã nhận được rất nhiều sự quan tâm, chia sẻ của độc giả bởi bộ ảnh đã khắc họa rõ nét những giây lát tuyệt đẹp của Đại tướng trong ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu.
Nhuận ảnh lớn nhất nghề báo của tôi, Năm 2000, một nhà báo của Newyork Times đã tìm đến tôi thông qua Báo Tuổi Trẻ. Có nhẽ sự vĩ đại của một danh tướng huyền thoại, cùng sự mến mộ của mọi người, trong đó có tôi đã làm cho tôi hồi hộp, chưa tận dụng hết dịp để có nhiều ảnh đời thường hơn về Đại tướng.
Do chẳng thể tìm phim phóng ảnh ngay nên sẵn ảnh cũ chưa sử dụng còn sót lại (6 ảnh nhỏ khổ 10 x 15 cm), tôi đành đưa cho bà chọn… Tôi nhớ mãi nét mặt mừng rỡ khi bà nhìn thấy ảnh Đại tướng do tôi chụp đúng với ý đồ “đời thường”. Hướng ống kính chen qua một rèm lá cây, tôi ghi lại được giây khắc suy tư của ông trong một phút xuất thần… Bỗng dưng Đại tướng cười! Mừng quá, tôi định bước ra thì chợt thấy một bé trai chừng bốn tuổi chạy chiếc xe đạp con tới… hoá ra ông cười với cháu, chứ không phải với tôi, rồi ông cầm cuốn sách và xuống vườn nhà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét