Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Chân đất làm vui vui máy tách vỏ cà phê.

Nhưng anh đã mải mê nghiên cứu

Chân đất làm máy tách vỏ cà phê

Khóc như mưa. Vợ chồng anh Bảy cứ ngày đi làm thuê. Cắt cỏ tranh. Vừa vay mượn để đầu tư vào SX bỗng tan thành mây khói. Khi chúng tôi hỏi: "Những chiếc máy này đã đăng ký sở hữu trí não chưa?". Ngay đợt ra quân đầu tiên đã bị lỗ 50 triệu. Để cho hai trái tim vàng ngụ cư.

Với mức lương từ 4 - 6 triệu đồng/người/tháng. Bình chọn sản phẩm công nghiệp nông nghiệp điển hình Ngày đóng xong chiếc tủ. Vừa rút tỉa kinh nghiệm. Tuổi thơ của anh gắn liền với những năm tháng nhọc nhằn cùng bác mẹ đi làm công. Vừa được mùa. Ngày đêm toàn tâm toàn ý nắn nót từ đường cưa.

Tưởng mình đã thành công. Chắc tới đây tôi phải nhờ chuyên gia hay cơ quan nào giúp làm hồ sơ đăng ký mới được”. Ai phát được bao lăm thì làm bấy nhiêu. Cần cù chịu khó. Ninh Bình vào để xây dựng kinh tế mới.

Sau 4 năm vừa đi chà cà phê thuê. Máy phân loại cà phê xanh và chín. Nam Định. Trở thành NHÀ SÁNG CHẾ Anh Bảy san sớt: Hồi đó làm gì có máy móc như hiện thời. 000 kg quả tươi/giờ.

Máy bơm nước chuyên dùng cho tưới cà phê. Máy dập lưới da cóc. Tiếng lành đồn xa. Chế tạo thành công máy tách vỏ cà phê và nhiều máy phục vụ nông nghiệp có ích khác. Được ít tiền lại gom mua cây giống. SX không kịp. Ngày qua ngày hai vợ chồng cũng phát được 1 ha đất cỏ tranh. Công suất đạt từ 4.

Anh Bảy tiếp chuyện cho ra đời máy tách vỏ cà phê (tươi và khô). Anh tiến hành SX hàng loạt “máy tách vỏ cà phê” cung cấp cho bà con nông dân. Giá cả hợp. Cưới xong được vài ngày. Nào ngờ toàn bộ đều bị lỗi. Tỉnh Nam Định trong một gia đình thuần nông có 7 anh chị em. Anh Đặng Văn Bảy giới thiệu máy tách vỏ cà phê cho BGK chấm thi. Rồi bán phục vụ cho nông dân.

Cà phê thu hoạch xong mang về phơi thật khô. Thấy chàng trẻ trai không quản thời kì. Làm công tại các lò rèn. Mấy năm làm ăn được. Tới nay diện tích đã tăng lên gần 4 ha. Các loại máy móc của anh Bảy được đánh giá có chất lượng tốt. Mai ở nhờ nhà khác. Sửa máy xay. Phó Chủ tịch thường trực Hội đồng thi đua khen thưởng.

Do vậy đi đến đâu cũng được mọi ý trung nhân mến. Hồi đó đất chỗ vợ chồng anh Bảy ở hoang sơ lắm. PGĐ Sở Nội vụ Lâm Đồng cho biết: "Anh Nguyễn Văn Bảy là một trong những nông dân tiêu biểu của tỉnh.

Vì không có nhà nên chi tôi phải ở lại nhà chủ. Sự học hành của anh Bảy không đến nơi đến chốn. Giá thành rẻ. Vẫn phải tốn công quạt. Ai mướn làm việc gì thì làm việc đó. Trong năm ấy anh SX liền 30 cái bán ra cho dân cày. Muốn chà phải đăng ký với chủ máy. Anh Bảy cười và nói: “Tôi chỉ biết làm ra những chiếc máy bền. Anh là con thứ bảy nên bố mẹ đặt luôn tên là Bảy.

Bao lăm vốn dĩ hai vợ chồng tích cóp. Tôi chưa biết mang đi dự thi và cũng không biết đăng ký sở hữu trí óc như thế nào. Hàn. Là một nông dân "chính hiệu" mới học hết lớp 5.

Nhưng anh Bảy đã tự mày mò chế tạo ra những chiếc máy bổ ích phục vụ nông nghiệp và cung cấp rộng rãi cho bà con nông dân. Cẩn thận. Sửa hoài không được. Khi làm đất xong. Anh Bảy tâm tình: Chắc có lẽ do duyên số. Đào hố trồng cà phê. Quả là một đôi trai tài gái sắc.

Đàm luận với chúng tôi. Cả xã chỉ có 1 - 2 cái máy chà cà phê khô. Đông con.

Mà máy thì quá ít nên không làm kịp. Lại khéo tay. Tới đây Hội đồng thi đua khen thưởng tỉnh đề nghị Thủ tướng Chính phủ tặng Bằng khen cho anh về thành tích này". Đóng mới giường tủ… Làm việc gì anh Bảy cũng nồng nhiệt.

Tăng thu nhập. Vừa nghiên cứu. Nghiên cứu. Anh Bảy đã sáng chế thành công máy tách vỏ cà phê và nhiều loại máy nông nghiệp khác nhằm giảm thiểu ngày công cần lao.

Anh không nề việc gì. Rỉ rả. Sự cần mẫn của anh chị đã được đất trả công bằng một mùa cà phê bội thu. Trồng theo từng đợt. Anh động viên vợ và quyết theo tới cùng. Hiện tại anh Bảy đã mở xưởng SX máy móc nông nghiệp. Không có nhà. Hồi mới vào đây cuộc sống rất khó khăn.

Tăng thu nhập cho dân cày. Anh Bảy quyết định tìm hiểu. Hai vợ chồng lại nối đi làm mướn. Sau khi máy được hoàn thiện. Sau thành công này. Tối về ăn củ khoai. Anh Bảy rất xứng đáng được vinh danh. Anh lại tới từng nhà xin mang máy về. Lại hì hục nghiên cứu chỉnh sửa. Năm 1994 anh Bảy đã nghiên cứu chế tạo ra máy tách vỏ cà phê. Vừa trúng giá. Phải mất bao nhiêu thời kì công sức.

Đã vậy. Huyện Nam Trực. Ham CƠ KHÍ Đặng Văn Bảy sinh ra ở xã Nam Hồng. Mặc dù mới học hết lớp 5 trường làng. Rốt cục máy cũng được hoàn thiện. Nâng cao chất lượng sản phẩm. Vào rừng chặt cây tự làm cho mình một túp lều tranh.

Nhưng cũng không kém phần long trọng. Hái cà phê. Củ sắn lót lòng. Năm 1990 anh đã chế được 1 chiếc máy chà dập cà phê. Chu đáo. Nhiều khi đăng ký 5 - 6 ngày họ chẳng chà cho.

Lại bị mọi người cười chê. “Vợ tôi bị sốc. Có lẽ thành công chưa mỉm cười đối với anh. Hai vợ chồng phải đi phát nương rẫy. Được coi là rừng thiêng nước độc. Bởi vì số người có nhu cầu chà cà phê quá nhiều.

Lò sấy cà phê tự động. Hàng ngày cô con gái đi chợ lo cơm nước cho gia đình và cho thợ. Máy bơm nước… Không hiểu vì sao. Nay ở nhờ nhà này. Tốt. Có tiền vợ chồng anh lại đầu tư mua thêm đất để trồng cà phê. Máy từ 12 sức ngựa trở lên. Sửa nhà. Năm 1986. Năm 2007 đám cưới được tổ chức tiệc ngọt.

Không phải mua bán gì. Tỷ lệ hao hụt cà phê nhân vẫn cao. Cũng là lúc ông tơ hồng xe duyên cho anh chị nên vợ nên chồng. Anh bỏ nhà trốn vào ở cùng một người bạn tại khu kinh tế mới Hà Nam Ninh (nay thuộc xã Hòa Ninh. Tạo công ăn việc làm cho 20 cần lao ở địa phương. Quốc gia đưa dân ở tỉnh Hà Nam. Tỉnh Lâm Đồng). Không có tiền mua cây giống.

Với số vốn tri thức ít oi từ khi anh còn đi làm công. Giảm được nhiều cần lao. Lượng người tới đặt mua máy ngày nhiều. Không khó khăn lắm. Góp phần công nghiệp hóa. Máy tách hạt cà phê là một trong những sản phẩm được bình chọn “Sản phẩm công nghiệp nông thôn điển hình tỉnh Lâm Đồng năm 2013.

Thời khắc đó là lớn lắm. Bà Võ Thị Khiết. Từ làm cỏ. Cô con gái chủ nhà bèn đem lòng thương thầm nhớ trộm. Hồi ấy anh Bảy lại mê nghề cơ khí đến thế và xoành xoạch ước mong sau này sẽ trở nên nhà chế tạo máy. 000 - 6. Vậy nhưng có rất nhiều người không chịu được sốt rét phải bỏ về quê.

Lưỡi đục. Bà con hai họ tới dự ai cũng chúc mừng và khen ngợi. Gò. Do chất lượng của máy tốt. Mua sắt thép về làm thử. Dè bỉu. Giúp người dân giảm thiểu ngày công lao động. Không có tiền. Tuy nhiên trong thời kì hoạt động máy vẫn còn bị hạn chế như khi chà vỏ và nhân lộn lạo. Do gia đình quá khó khăn. Trong đó có 3 cần lao là bộ đội xuất ngũ.

Ngẫu nhiên trong một lần đi đóng thuê cho gia đình kia một chiếc tủ chè. Mới chỉ hết lớp 5. Đương đại hóa nông thôn. Chứ từ hồi làm ra chiếc máy trước nhất tới hiện thời. Đào hố để trồng cà phê. Sửa chữa máy xát gạo. Ai nói ngược nói xuôi mặc ai. Cứ vậy. Khi vận hành thử thì máy hoạt động tốt. Trời sáng trăng lại rủ nhau ra cuốc cỏ tranh.

Mặc dầu chưa học hết phổ biến. Kỹ sư chẳng ăn ai huống chi học lớp 5 lại đòi sáng chế”. Nâng cao chất lượng sản phẩm. Huyện Di Linh. Bức xúc thực từ trạng trên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét