Và tôi đôi khi vẫn xem lại cái music video của bản nhạc mà tôi viết lời cho anh hát

Tôi biết.
Sâu. Tôi thấy Thuận liều quá. Ít ai biết khi bực bội anh Thuận giải tỏa thế nào. Là đã làm thì phải làm cho tới. La mắng bất kỳ điều gì truyền hình nói ra và sau một cữ cãi nhau long trời lở đất với cái hộp chữ nhật có hình ảnh chuyển động ấy. Mình sợ chính mình. Vóc dáng có vẻ từ tốn nhưng không thể giấu đi sự nhanh nhẹn.
Mềm mại đến vậy trong xử sự. Hay mình vẫn còn muốn chấp thì đúng hơn. Một concert riêng cho chính anh vẫn chưa bao giờ tồn tại. Chỉ riêng chúng tôi có thể cùng sẻ chia với nhau. Ngập ngừng. Trên kệ đĩa nhà tôi vẫn còn nguyên album đó.
Rồi hút. Rồi đê mê hình dong về chiều dài của thời kì như một con rắn đồ sộ. Không day dứt. Anh sẽ vặn. Khi tôi đặt lời mấy ca khúc nhạc Hoa và nhạc Ý cho Thuận hát trong album Người phương xa của anh. Ngoài kia.
Tôi cũng muốn học cách ấy nhưng chưa dám làm bao giờ. Vẫn là một Minh Thuận ở sân vận động Vĩnh Long. Khích lệ tôi mọi nơi mọi lúc. Một album mà anh nói: “Anh chỉ muốn làm để làm kỷ niệm. Thù hằn chỉ tồn tại chính ở bên trong. Người ta sống nhẹ nhàng biết chừng nào. Quầng sáng của cơn say. “Anh làm để làm chi Minh ơi.
Một cung đường mà đến tận sau này. Những lời kết thúc lại chỉ bằng một chữ Thuận. Lại thêm lần nữa Thuận làm việc mà không ai trong giới nghệ sỹ dám làm. Và đúng như anh nói. Với những nước đi nức đến tận sau này trong đời mình.
Nói khẽ nhưng hút thuốc thì rất nặng với loại thuốc Zet truyền kỳ. Như chính Thuận mà tôi đã viết những lời tự sự của album rút cuộc để anh đọc như lời từ tạ khán giả sau rốt. Vóc dáng nhỏ bé của gần 15 năm trước. Và đến tận hiện thời. Nghe tôi khóc vì tình cho tới tận nửa đêm về sáng. Như anh? Năm 2006. Như một đánh dấu cho cả nghiệp đi hát của mình.
Chỉ riêng chúng tôi hiểu với nhau. Ấm nóng. Giọng nói mềm mại như thế… cả thảy trong anh như thể một con nước chảy. Từ một nghệ sỹ có tiếng. Khi anh lội bộ trên những rẻo cát nóng như thể trên sa mạc Nevada. Làm khôn xiết mình có thể. Ngoài đó. Chẳng một nghệ sỹ nào có thể xả thân như Thuận. Chung một đoạn đường nhỏ. Ràn rạt.
Với thiết kế bìa là chiếc hộ chiếu cách điệu. Những ảo giác như của Jim Morrison. Thuận chiều ánh sáng.
Nó là sự ủng hộ một cách làm mà tôi đã quá quen. Cắt đi mái tóc dài của mình và trở nên một Minh Thuận rất khác. Hoàn toàn. Hình như là gần 2 phút liên lục thì phải. Hóa ra. Thứ ánh sáng chói chang rọi thẳng lên khuôn mặt tôi. Thiên nhiên tôi thấm một điều rất rõ. Tuổi anh giờ làm thêm cái gì cũng muộn rồi.
Yên. Không luyến lưu. Bên kia. Để hỏi thăm thôi. Anh thoát hết khỏi mọi phiền toái đời gieo cho mình. Ắt được quay dưới nước. Để kết quả sau này có ra sao. Thuận hát ở dưới nước. Mất cả một buổi tối ngồi hát demo ca khúc mới giúp tôi. Một chuyến đi bước ra khỏi thế giới thường nhật anh đã sống mấy chục năm trường. An ủi tôi. Hoặc rủ rê tôi tham dự chung vào một dự án nào đó nếu cả hai cùng có thể.
Để ganh đua với đời thì bây giờ anh sẽ phải hối tiếc hơn bởi lẽ đường trở lại với đời thường của anh sẽ không còn dễ dàng như thế. Đã gạt được cái chấp ra khỏi cõi lòng. Trong chính mỗi chúng ta. Chỗ ấy. Một cách làm đã treo nhiều chùm kỷ niệm trên những cành thời kì chung của hai chúng tôi.
Thù hằn cũng không còn nữa và khi ấy. Bất chấp tôi không phải là người bạn thân nhất mà anh có. Rồi mường tượng ra người Anh-điêng già nua nhảy múa.
Cãi nhau với truyền hình. Chìm. Cũng bởi chúng tôi đã từng có một khoảng thời gian được run rủi đi cùng nhau. Trong văn phòng công ty mà anh làm việc. Nghệ sỹ xứ mình. Hiện. Hóa ra. Một cách làm mà tôi biết.
Những quầng sáng trẻ ranh. Thiên nhiên tôi nhớ câu chuyện tôi nói với anh một đêm ngồi khuya ngoài Hồ Con Rùa hồi năm 2001. Trong cuốn phim năm 1991 của Oliver Stone. Vẫn là một Minh Thuận tóc dài cười nhẹ.
Chỉ là một quân cờ. Vượt ra ngoài những vàng khói đang bay. Ràn rạt… “Minh đợi anh lâu chưa?”.
Tĩnh. Sâu nước ấy. Nỗi buồn của ca khúc ấy cũng cất lên từ dưới nước.
Khi nằm xuống rồi. Anh đến nhẹ nhõm như thế. Dù cái biên độ thể lý kia có giãn ra đến đâu đi nữa thì giữa tôi và anh vẫn chung một mối thâm tình. Ở vào cái thời anh còn là một ngôi sao đắt giá. Đó không phải là một thỏa-hiệp-nể-vì. Nhưng anh đã nhẹ nhõm từ khước lời khuyên ấy. Trong chìm. Đó là năm 2010. Dĩ nhiên là tôi đồng ý với những bổ sung ấy của anh

Nhân đức kia lại là một cá tính quyết liệt đến thế. Làm cho thỏa nỗi nhớ sàn diễn mà thôi chứ không phải để mưu cầu quay lại ca hát làm gì”. Cười hiền hiền như thế. Từ tốn. Nhưng tôi vẫn thấy anh là anh Thuận tôi từng biết của ngày xưa cũ. Trong chính mỗi con người. Anh đã nghĩ đến ngày đặt dấu chấm cho chính mình từ lâu lắm rồi.
Album ấy xong là anh cũng xong luôn với âm nhạc. Đằng này. Anh ưng với chọn lựa mới ấy và anh lao vào nó cũng quyết liệt như anh từng đầu tư tất những gì có thể cho nghiệp hát ngày xưa.
Anh nhỏ bé xuất hiện trước mắt tôi. Anh chuyển bất ngờ như một cú quẹo xe không chần chờ để trở nên một con người công sở đúng nghĩa.
Vẫn là một Thuận. Khi anh vừa đóng xong vai Lâm ca-rô trong phim truyền hình Cô gái xấu xí. Cũng bởi mỗi người mỗi việc và biên độ tiếp xúc thể lý giữa cả hai cứ giãn dần ra theo từng nhịp sống của mỗi người. Thiên nhiên tôi nhớ lại năm xưa. Một cách hoàn toàn sảng khoái và thoải mái. Như thể Thuận đã mơ hồ về một chuyến đi xa từ ngày ấy.
Rồi ngồi xếp bằng tròn lại. Với tôi. Có khi. Nếu anh quyên sinh để làm. Chính là năm Thuận lặng lẽ rời khỏi mọi sàn diễn. Có cá tính hơn và quan yếu nhất là “Việt” hơn nói chung và “Thuận” hơn nói riêng. Vẫn là một Thuận không ngại khó khăn. Làm cặn kẽ nhất mà khả năng anh biết được. Thậm chí là thoăn thoắt. Album ấy mang tên ca-rô. Không dằn vặt gì nữa. Tôi trở về với thực tiễn của bàn không và ghế không với câu hỏi ấy.
Mấy người dám làm đến quyết liệt như thế. Nhưng hi hữu anh vẫn gọi tôi. Phía nọ. Điều đó. Là nắng. Tôi cứ tự hỏi mình rằng có nhất thiết phải kỳ công đến mức ấy không. Anh là Thuận. Tập hát dưới nước hơn hai tháng trời và tôi còn mài mại nhớ anh đã có một “take” hát dưới nước kéo dài tới mức kỷ lục. Ngồi xuống nhẹ nhõm như thế. Quờ trong anh như chính cái tên anh. Chỉ riêng chúng tôi biết với nhau.
Thuận. Nó là một kỳ công mô tả đúng cái chất chơi là chơi hết mình của Thuận. Trong vóc người nhỏ bé. Đến hiện giờ. Anh chọn cách rất khôi hài là về nhà và. Dường như là tròn một chục năm về trước. Ở xứ mình. Dắt anh đi đến một-nơi-nào-không-biết. Tôi khuyên anh làm live concert riêng. Những chói chang của luồng sáng ấy luôn gợi tôi nhớ về những ảo giác.
Với bối cảnh được dựng là một căn phòng nhỏ đầy đủ nội thất ngập trong nước mềm mại và lang mang thứ ánh sáng luôn mang lại cho tôi một ảo giác. Để làm cái video đó. Anh cũng không phải ân hận vì mình đã không gắng vô cùng một lần. Nhưng tôi biết anh không bao giờ hối tiếc vì điều đó. Những nếp chân chim đã đậm hơn rồi.
Tôi vẫn sẽ còn nhớ về nó. Ào từ sân khấu xuống khán đài và lao vào lòng khán giả. Với những chùm kỷ niệm được treo lên trên những cành thời gian. Đó là mái tóc anh. Anh không hề có quân thù. Thuận ngồi đó trước mặt tôi. Bước đi. Bon chen chi thêm mệt em à”. Say cần sa. Và hiện giờ. Với ý tưởng chủ đạo cũng là ca-rô và bìa đĩa là một bàn cờ vua mà ta có thể tưởng tượng anh Thuận cũng như chúng ta.
Chìm. Có nhẽ. Ngày ấy gặp anh. Chỉ có một thứ lúc nào cũng chực bay lên. Nhưng để giải được cái chấp đó không phải dễ.
Song. Vẫn là một Thuận mà những ngày tôi khó khăn đã luôn cùng người em tên Cường chìa bàn tay ra nâng đỡ lấy tôi. Như ảo giác. Nhiều người từng làm việc với anh đều đã được chứng kiến và đều phải nể phục. Sâu. Say tình ái… Vậy mà ít ai nhận ra rằng mình cũng có thể say ánh sáng.
Khẽ. Anh Minh Thuận… Lâu lắm rồi chúng tôi không gặp nhau. Lỉu… Thuận gọi tôi ra café hóa ra là vì anh mới nhận lời đóng một vai khách mời trong serie phim truyền hình ca nhạc mà tôi là người dịch các ca khúc của serie ấy sang tiếng Việt.
Với Thuận nhiều khi cũng thế. Làm chi có thù hằn tồn tại. Lúc. Chói chang. Mái tóc dài đã từng gắn với anh suốt một thời trai trẻ. Nhìn vào anh. Một trong những album cuối cùng anh theo nghiệp ca hát. Thuận bước đi trên đường đời bỏ lại những tháng ngày hào nhoáng ở sau lưng không hối tiếc gì. Chung một cung đường ngắn nhưng lại là một cung đường đẹp nhất của tình bằng hữu. Ngày đó.
Say nữ giới. Tôi đã thấy sợ khi nghe kể lại câu chuyện anh quay music video đó như thế nào. Không hề có đối thủ mà chỉ có bạn trong nghề. Lúc ấy tôi đã bất thần không thốt được nên lời khi gặp anh. Nhưng Thuận là như thế. Và dù nhỏ bé nhưng vóc dáng ấy cũng đủ che lấp quầng sáng đang khiến tôi liên miên kia.
Nhiều người không hiểu vì sao anh Thuận lại hiền đến vậy. Đó là trường đoản cú một cách nhẹ tênh những hào nhoáng của sàn diễn chỉ sau một đêm. Tôi nhớ rất rõ. Thuận của đời thường. Vẫn là một Thuận ngay sau chuyến lưu diễn ở Nha Trang đã chạy từ trường bay Tân Sơn Nhất về thẳng nhà trọ của tôi ở Cổng xe lửa số 6 để ngồi uống rượu nghe tôi tâm sự.
Thuận đã phải tập lặn. Anh muốn thêm thắt một tí trong phần ca từ đã có để nhân vật của anh rõ nét hơn. Người ta có thể say nhiều thứ: say rượu. Để trở lại làm một người thường nhật như muôn người trong tầng lớp. Thuận cùng tôi làm một album chung cục của anh.